HỖ TRỢ CHẤN THƯƠNG VÀ KHUYẾT TẬT CỰC PHẨM 05-2022

     
Bỏ lại cái chân giả ngoài đường pitch, các cầu thủ chống nạng vào sảnh để cảm xúc họ vẫn được chơi, được biểu hiện và góp sức một lối bóng đá mà mình thuộc về.

Bạn đang xem: Hỗ trợ chấn thương và khuyết tật cực phẩm 05-2022


Khi cầu thủ giữ lại chân mang đến World Cup


Reece James, Diogo Jota, N'Golo Kante và hiện giờ có thể là Raphael Varane... Lúc số ca chấn thương tiếp tục ngày càng tăng và World Cup 2022 cận kề, liệu bạn có thể thấy những cầu thủ bước đầu tự bảo đảm mình trước khi tới Qatar?
Luanda là một trong thành phố biển nằm ngay bên bờ Đại Tây Dương. Đó là tp lớn nhất với cũng là thủ đô hà nội của Angola, non sông Trung Phi to lớn nhưng bị kẹp hoàn toản dưới vành đai nhiệt đới Nam buôn bán Cầu.
Khí hậu không thích hợp cho những chuyển động đòi hỏi các thể lực vào ban ngày. đề nghị đợi lúc hoàng hôn buông xuống, đời sống thể thao của tín đồ dân ngơi nghỉ Luanda new trở buộc phải sôi động.
Hôm nay là một trong những ngày đẹp mắt trời trên Estádio dos Coqueiros - sân vận động nhỏ có tự thời thuộc địa này là địa điểm đang ra mắt buổi tập của một tổ bóng đá quánh biệt. Bọn họ là những chiến binh đã mang lại cho Angola chức vô địch quả đât vào năm 2018.
Không đề nghị đội tuyển soccer nam quốc gia, đây là buổi tập của đội bóng đá khuyết tật Angola, phần đông tuyển thủ sẽ miệt mài cắn nạng xuống sảnh cỏ, chơi bóng chỉ bởi một chân và nạp năng lượng mừng bởi bàn chiến hạ với các cú dancing lò cò đầy sung sướng.
*

"Tôi cảm thấy biết ơn vì Chúa đã mang đến tôi cơ hội được sinh hoạt đây", Hilário Kufula, 33 tuổi, nhóm trưởng của đội bóng đá khuyết tật Angola mang lại biết. Vùng sau anh, phần nhiều tiếng nạng lách giải pháp của đồng chí vẫn đang vang lên.
"Chúa đã cho tôi thời cơ được nghịch và cải cách và phát triển môn thể dục này, được cống hiến vì color cờ dung nhan áo. Cửa hàng chúng tôi đã giành chức vô địch quả đât và chuyển tên tuổi của non sông mình, Angola, lên một khoảng cao mới".
Nhắc mang đến Angola từ trước tới nay, thường thì fan ta sẽ hình dung về một giang sơn Châu Phi bần hàn với nền chính trị đầy bất ổn. Đó là hậu quả của 3 cụ kỷ mà Angola bị biến thành thuộc địa dưới thống trị của thực dân bồ Đào Nha. Thêm vào đó gần 3 thập kỷ nội chiến ròng rã kéo dãn đã làm khánh kiệt đời sống đồ vật chất cũng giống như tinh thần của bạn dân.
Cứ nhìn vào đội đá bóng khuyết tật của mình để hiểu nỗi nhức mà cuộc chiến tranh đã nhằm lại: 15 mong thủ thì chỉ bao gồm 2 fan sinh ra với dị tật bẩm sinh, một người bị bại liệt. 12 ước thủ sót lại đều mất một chân vì tai nạn - công ty yếu là vì bom mìn sót lại.
*

Cũng hệt như Angola, nhiều quốc gia khác trên nhân loại như Iraq, Liberia với Colombia cũng có thể có đội tuyển bóng đá khuyết tật mạnh - chỉ bởi họ vẫn tập phù hợp được một trong những lượng to những nạn nhân chiến tranh, những người trẻ còn đầy đủ nghị lực, ý chí và share niềm yêu thích với môn thể dục vua.
Ở vào hoàn cảnh của họ, sẽ không có rất nhiều người đủ niềm tin rằng khi chỉ từ một chân, tín đồ ta vẫn có thể - và bao gồm quyền - chơi tương tự như trình diễn một trận đấu láng đá.
*

Lịch sử của soccer khuyết tật ban đầu vào năm 1982, trong một buổi chiều tại tp Seattle bên bờ tây nước Mỹ. Don Bennett lúc đó đang trông cậu con trai của mình chơi bóng rổ trong sân vườn nhà.
Nói về Don, anh ấy là một người yêu thích thể dục mạo hiểm, đặc biệt là trượt tuyết, leo núi với chèo thuyền. Nhưng mà trong một chuyến đi chèo thuyền, Don bị té xuống nước. Một bên chân của anh rủi ro bị cuốn vào chân vịt.
Tai nạn đã khiến Don đề xuất cắt cụt chi. Nhưng điều đó không có tác dụng nguôi niềm mê mệt thể thao của anh. Don Bennett tập leo núi bằng nạng với trở thành bạn khuyết tật đầu tiên chinh phục thành công Rainier, đỉnh núi cao trang bị hai ở Bắc Mỹ.
Anh cũng tập hợp được một đội 7 fan khuyết tật giống mình để bảo trì niềm si trượt tuyết. Cơ mà đó là mùa hè năm 1982, tuyết chưa rơi cùng Don đang chú ý cậu con trai bé dại của mình nghịch bóng rổ trong sân vườn nhà.
*

Một thoáng chốc, trái bóng đang trốn thoát ra khỏi tay của cậu bé. Nó lăn qua hàng rào và nhắm đến phía con đường xe chạy. Don ngay lập tức đứng dậy, anh phòng nạng như bay về phía trái bóng. Cần sử dụng một chân còn sót lại của mình, Don khống chế nó thành công xuất sắc rồi đá quả bóng rổ quay trở về vườn cho đàn ông mình.
Cú đá của Don được coi là cú đá lịch sử dân tộc cho cỗ môn soccer khuyết tật. Do sau đó, anh vẫn tập hợp nhóm trượt tuyết của bản thân mình lại và thuyết phục bọn họ với một ý tưởng: "Tại sao chúng ta không nghịch bóng đá theo phong cách như thế?".
Vậy là để vượt qua những mùa hè đầy nhàm chán, nhóm trượt tuyết tất cả toàn những người khuyết tật của Don Bennett vẫn thử đùa bóng đá bằng nạng. Chúng ta mượn gần như sân trơn 7 người, demo ra những điều luật rất là thô sơ và bắt đầu thử nghiệm chúng.
Chẳng hạn như, bạn chơi đá bóng khuyết tật chỉ được phép sử dụng một chân để kiềm chế bóng. Để công bằng, trong cả khi chân vị trí kia của họ còn sót lại ngắn tuyệt dài, các cầu thủ cũng ko được sử dụng ngẫu nhiên phần nào của nó để chạm bóng.
Những bạn bị giảm cụt cả hai chân thì hoàn toàn có thể lắp một mặt chân giả nhằm chơi. Ngoại trừ ra, không ước thủ nào trên sảnh được áp dụng thiết bị cung ứng khác, trừ một cặp nạng tiêu chuẩn bằng kim loại.
Nạng, như là như một trong những phần kéo dài của tay, chỉ được sử dụng để di chuyển. ước thủ cố ý để bóng va vào nạng sẽ ảnh hưởng thổi phạt giống như lỗi sử dụng tay nghịch bóng. Vớ nhiên, họ sẽ đá biên thay bởi ném. Nhưng phép tắc đá phát đền, penanty xuất xắc phạt góc vẫn được giữ lại.
Đó là giải pháp mà bộ môn đá bóng dành cho những người khuyết tật được thai nghén sống Seattle. Không lâu sau đó, hồ hết trận nhẵn của Don Bennett và bọn đã lan tới tai Bill Barry, mtv của hiệp hội cộng đồng Thể thao với Giải trí cho những người khuyết tật vào thành phố.
Bill vốn là một trong huấn luyện viên soccer chuyên nghiệp, ông từng dẫn dắt nhiều câu lạc cỗ ở Canada với Mỹ. Khi tìm tòi tiềm năng của bộ môn đá bóng mà Don Bennett sẽ phát minh, Bill đề xuất được thích hợp tác.
Ông nói mình sẽ thành lập và hoạt động một liên đoàn bóng đá dành cho những người khuyết tật ngơi nghỉ Hoa Kỳ, thậm chí nó có thể phát triển thành một liên đoàn cấp quốc tế. Điều này sẽ được cho phép họ thịnh hành môn thể dục thể thao này một bí quyết rộng rãi, thành lập và hoạt động nhiều nhóm bóng hơn, ở nhiều quốc gia và mơ mang lại một giải đấu World Cup.
Trong xuyên suốt thập niên 1980,Don Bennett vàBill Barry đã bay tới nhiều nước nhà trên nhân loại để trình bày và phổ biến bộ mônbóng đá khuyết tật.
Don Bennett trả toàn chấp nhận với phát minh của Bill. Và rứa là trong vô số năm liên tiếp, họ thuộc nhau bay tới nhiều giang sơn ở Trung Mỹ với Châu Âu để trình làng và trình bày môn thể thao này.
Liên đoàn láng đá thế giới dành cho những người khuyết tật cũng mau lẹ được thành lập. Cùng với nhau, họ tiếp tục hoàn thiện những điều chính sách cho bộ môn thể thao, ví dụ như ấn định kích thước sân tranh tài là 60x40m, kích cỡ cầu gôn là 5x2,15m.
Mỗi trận đấu đá bóng khuyết tật sẽ kéo dãn dài 2 hiệp, từng hiệp 25 phút và gồm 10 phút nghỉ ngơi giải lao thân giờ. Những đội bóng sẽ có được 7 người, trong đó có 6 mong thủ cùng một thủ môn.
Các ước thủ phải bảo đảm an toàn là những người bị khuyết ít nhất 1 trong hai chi dưới. Khiếm khuyết nhỏ dại nhất được tính từ mắt cá chân trở xuống, khiến họ bắt buộc phải sử dụng nạng để dịch chuyển khi không tồn tại chân giả.
Riêng đối với thủ môn, khuyết tật sẽ được tính cùng với phần đưa ra trên của họ. Nghĩa là các thủ môn cũng chỉ được áp dụng một bên tay lành lặn để bắt bóng.
Vì những cầu thủ đều dịch chuyển tương đối cực nhọc khăn, nguyên lý việt vị ko được vận dụng trong bóng đá khuyết tật. Tuy nhiên họ sẽ vẫn áp dụng quả nhẵn tiêu chuẩn FIFA như bình thường.
Bóng đá dành cho những người khuyết tật cách tân và phát triển đến năm 1984 thì một giải đấu quốc tế trước tiên được tổ chức triển khai tại Seattle. Đó được tính là kỳ World Cup soccer khuyết tật thứ nhất trong lịch sử dân tộc dù thời điểm này mới chỉ tất cả 3 nhóm tham gia là Mỹ, Canada và El Salvador. Tuy nhiên, ko lâu sau, nhiều tổ quốc đã hưởng trọn ứng phong trào, tự Anh, Brazil, Ấn Độ, cho tới Nga cùng Uzbekistan…
Tính mang lại năm 2022, đã gồm 17 giải bóng đá World Cup dành cho tất cả những người khuyết tật được tổ chức. Những đội bóng nghỉ ngơi nhiều châu lục thậm chí đã buộc phải thi đấu vòng sơ loại với nhau, vì chưng chỉ gồm 24 suất đá chính trong vòng chung kết, trong những khi số lượng đất nước có đội bóng đá khuyết tật vẫn tăng lên tới mức hơn 50.
Bóng đá dành cho tất cả những người khuyết tật lần trước tiên được giới thiệu tại Angola vào năm 1997, thông qua 1 chương trình thiện nguyện của tổ chức triển khai Cựu chiến binh Mỹ. Được call là ý tưởng sáng tạo Thể thao mang lại Cuộc sống, lịch trình này nhắm tới việc tổ chức triển khai những hoạt động phục hồi công dụng cho nạn nhân bom mìn sau chiến tranh.

Xem thêm: Cách Nghe Youtube Khi Tắt Màn Hình Trên Android Bằng Google Chrome


Để làm được điều đó, phần lớn cựu chiến binh Mỹ đã xây đắp một trung trọng điểm phục hồi tác dụng ở Moxico – một thức giấc miền đông Angola, chỗ từng ra mắt nhiều trận đánh khốc liệt trong cuộc loạn lạc của họ.
Một trong những những fan sáng lập trung trung tâm này là Augusto Baptista, đào tạo viên của team tuyển soccer khuyết tật Angola. Baptista mang lại biết:"Từ năm 1997 mang lại năm 2014, khoảng chừng 80% thành viên của đội tuyển tổ quốc Angola là đa số nạn nhân của bom mìn".
Đất nước Trung Phi hiện bao gồm hơn 88.000 fan khuyết tật vì bom mìn còn lại gây ra, thay đổi họ trở thành một trong những những đất nước đang buộc phải chịu tác động nặng nề độc nhất từ bom mìn còn lại sau chiến tranh.
Mines Advisory Group (MAG), một tổ chức rà soát phá bom mìn mang lại biết, rải rác rưởi trên khắp phạm vi hoạt động Angola vẫn còn hàng triệu quả mìn, bom chùm với bom không nổ những loại. Trong đó, thức giấc Moxico là 1 trong những điểm nóng.
Sabino António Joaquim, cựu đội trưởng 38 tuổi với là thành viên phệ tuổi độc nhất vô nhị của đội đá bóng khuyết tật Angola cho thấy chính anh là một trong người con đã phệ lên ở Moxico. Năm 9 tuổi, trong một lượt theo mẹ đi làm thuê, Joaquim đã giẫm buộc phải một quả mìn và bị mất nửa dưới bên chân phải.
Đối với 1 đứa nhỏ nhắn 9 tuổi, chính là thảm họa dập tắt mọi mơ, ước nhất là vấn đề được nghịch bóng. "Nhưng hiện nay thì tôi siêu hạnh phúc", Joaquim nói. "Bây giờ tôi là 1 trong những cầu thủ bóng đá và đang sinh sống một cuộc sống thường ngày mà tôi cần thiết tưởng tượng được".
Celestino Elias, một tuyển chọn thủ khác trong đội bóng share những ký kết ức và cảm giác tương tự. Elias có mặt ở tỉnh giấc Huambo với cũng giẫm yêu cầu một trái mìn năm anh lên 5 tuổi. Tai nạn ngoài ý muốn tước đi đông đảo tấm vé gia nhập vào phần đa trận cầu ưng thuận trong thời học sinh của Elias.
Mặc dù anh em vẫn giúp cậu ấy tham gia thuộc đội bóng trong số những buổi đá tập: Elias nghịch trong đội tại phần phòng ngự, với cùng một cặp nạng. Cơ mà khi bao gồm trận đấu chủ yếu thức, cậu tức thì lập tức sẽ ảnh hưởng gạt ra ngoài.
"Họ nói rằng tôi thiết yếu chơi cùng với nạng được", Elias, giờ vẫn 32 tuổi nhưng mà vẫn buồn khi nhớ về khoảng thời gian thơ ấu.
Tuy nhiên, ngay sau khoản thời gian được reviews tới với soccer dành cho tất cả những người khuyết tật làm việc Angola, Elias lập tức biến chuyển ngôi sao. Với tay nghề kinh nghiệm chơi bóng bởi nạng từ nhỏ, anh được tuyển chọn vào nhóm tuyển đất nước và từng giúp đội đá bóng khuyết tật Angola dành chức vô địch World Cup năm 2018.
Đó là năm họ sẽ vượt qua nhóm tuyển Thổ Nhĩ Kỳ cùng với tỷ số 5-4 trong loạt giảm luân lưu đầy kịch tính. Sau giải đấu đó, Elias cũng đã được vinh danh là cầu thủ khuyết tật xuất dung nhan nhất thay giới.
Không có gì bắt buộc nghi ngờ, danh hiệu vô địch quả đât của nhóm tuyển đá bóng khuyết tật Angola năm 2018 chính là chiến tích to đùng nhất trong lịch sử thể thao của nước nhà Trung Phi này.
Nhìn lại sát 50 năm kể từ khi Angola tuyên bố hòa bình khỏi người tình Đào Nha năm 1975, họ new chỉ một lần xuất hiện trong vòng chung kết FIFA World Cup năm 2006, chỗ đội tuyển chiến bại cả 3 trận vòng bảng và ghi được vỏn vẹn một bàn.
Thành tích trong những kỳ cố gắng vận hội mà Angola tham dự, thậm chí, còn xứng đáng quên hơn. Họ chưa giành được bất kỳ một huy chương Olympic nào, bao gồm cả huy chương đồng.
Một lần nữa, đó đó là minh bệnh cho hậu quả mà cuộc chiến tranh để lại mang đến Angola cùng 34 triệu con người dân của mình. Độc lập chẳng được bao thọ thì chúng ta tiếp tục xả thân những cuộc nội chiến thường xuyên nhau.
Hàng triệu con người dân Angola sau đó đã nên sơ tán, hàng trăm ngàn ngàn bạn thiệt mạng giữa những thành phố đổ nát hoang tàn. Phần lớn đất nước sau đó đã bị cô lập cùng với phần sót lại của nỗ lực giới.
Tới tận năm 2002, binh lửa mới hoàn thành đưa Angola lao vào thời kỳ tái thiết. Thắng lợi của team tuyển đá bóng khuyết tật giang sơn năm 2018 - bởi vậy, có chân thành và ý nghĩa vô cùng quan trọng đặc biệt với Angola.
Đó là 1 trong minh triệu chứng thể hiện nay tiềm năng của đất nước Trung Phi bên trên trường quốc tế. Nó cũng cho biết thêm người dân Angola đang vượt qua được bi kịch của chính mình và dành được tới những thành công xuất sắc đáng được ghi nhận.
Kufula, team trưởng của nhóm tuyển đá bóng khuyết tật Angola ghi nhớ lại vinh quang đãng của chức vô địch năm ấy: "Trở về bên với sự đảm nhận của người dân Angola, được tài xế quanh thành phố trong sự vây quanh của phần nhiều người, tất cả những gì tôi rất có thể làm là khóc".
Sân cất cánh Luanda hôm đó tràn đầy cổ động viên và ngưỡng mộ chờ đón những binh sỹ khải hoàn. Họ vậy theo cờ và mặc phần nhiều bộ áo xống trùng với màu đỏ, đen của quốc kỳ.
Kufula hãy nhớ là anh và những đồng đội của chính bản thân mình đã ngồi lên trên nóc của một chiếc xe thiết lập lớn. Bọn họ được cảnh sát đã hộ vệ ra từ trường bay để rồi hòa vào dòng người diễu hành qua khắp các con phố.
Chức vô định vẫn lập tức thay đổi những cầu thủ khuyết tật ở Angola thành fan hùng. Ngày hôm sau, chúng ta được đích thân Tổng thống João Lourenço mời tham dự 1 trong các buổi tiệc vinh danh.Mỗi tuyển chọn thủ các được tặng kèm hẳn một khu nhà ở ở hà nội Luanda như phần thưởng cho thắng lợi của họ.
"Chúng tôi đã rất có thể thể hiện khả năng mà công ty chúng tôi có nghỉ ngơi Châu Phi cùng với toàn nuốm giới", Jesus Morais, một tiền vệ 31 tuổi bị mất chân sau một chấn thương năm lên 8 tuổi đến biết.
"Điều kia khiến mái ấm gia đình tôi vô cùng vui. Họ tự hào khi có một tín đồ con có tác dụng rạng danh dân tộc, đảm bảo màu cờ dung nhan áo của Tổ quốc. Điều đó luôn luôn thúc đẩy và tiếp thêm sức khỏe cho tôi. Chỉ việc tôi còn sống, tôi sẽ luôn tôn vinh màu sắc cờ nhan sắc áo của Angola".
Trong rộng 2 thập kỷ thao tác làm việc và dẫn dắt team tuyển đá bóng khuyết tật Angola, Baptista cho thấy với số lượng lớn hầu như thương tích to do bom mìn tạo ra ở đất nước Trung Phi này, vấn đề tham gia vào những môn thể thao bao hàm bóng đá, đó là cách giúp những người dân khuyết tật thoát ra khỏi sự nhức buồn.
Qua môn thể dục này, bọn họ cũng tra cứu được cảm xúc kết nối và thuộc về trong buôn bản hội. Các cầu thủ cảm xúc họ được chơi, được biểu hiện và được cống hiến. Họ thấy mình hoàn toàn có thể xây dựng được một cuộc đời mới, vượt lên ngoài sự khuyết tật của bản thân mình.
Câu chuyện hiện thời đã không thể chỉ là một thắng lợi World Cup. Những cầu thủ soccer khuyết tật sinh hoạt Angola không những tập luyện cho 1 giải đấu được tổ chức 4 năm một lần. Họ vẫn tham gia cả vào các giải bóng đá khuyết tật chuyên nghiệp ở quốc nội cũng tương tự hải ngoại.
Ít ai biết phần nhiều tuyển thủ đá bóng khuyết tật cũng có thể xây dựng một sự nghiệp sảnh cỏ mang đến mình. Với trên 50 giang sơn thành viên vẫn tham gia vào Liên đoàn nhẵn đá bạn khuyết tật nỗ lực giới, chúng ta đang tạo thành điều kiện cho các cầu thủ trên toàn cầu thi đấu.
Các giải đá bóng quốc nội chuyên nghiệp dành cho tất cả những người khuyết tật sẽ được tổ chức ở Châu Âu, Brazil cùng Thổ Nhĩ Kỳ, cho phép những mong thủ chuyển tới đó thi đấu và được trả lương.
Angola hiện tất cả 5 tuyển chọn thủ đá bóng khuyết tật đang thi đấu ở nước ngoài, trong những giải siêng nghiệp. Hai tuyển thủ - Heno Guilherme và João Chiquete - đã giành được danh hiệu Champions League Châu Âu trong màu áo của Etimesgut Amputee sport Club, một câu lạc cỗ Thổ Nhĩ Kỳ.
Guilherme, 30 tuổi, bị mất chân đề nghị trong một vụ tai nạn thương tâm ô sơn năm lên 4. Vào sự nghiệp bài bản kéo lâu năm 13 năm của mình, anh ấy đang giành chức vô địch World Cup, Champions League, Cúp soccer Châu Phi với nhiều thương hiệu vô địch giải đấu quốc nội Angola tương tự như Thổ Nhĩ Kỳ.
Ngoài số đông giải thưởng cá nhân và chuyên nghiệp, Guilherme nói rằng điều quan trọng nhất mà lại anh ấy giành được trong sự nghiệp của mình là sự thừa nhận của gia đình và đất nước.

Xem thêm: Làm Cách Nào Để Chia Sẻ Bài Viết Vào Nhóm Facebook Nhanh Nhất Hiện Nay


"Gia đình và đồng đội của tôi vô cùng tự hào về phần đa gì chúng tôi đã đạt được", Guilherme nói. "Mọi người đều trường đoản cú hào về đầy đủ gì chúng tôi đang làm, và số đông thành tựu của chúng tôi đều thay mặt đại diện cho giang sơn của mình, Angola".

BÁO ĐIỆN TỬ THỂ THAO và VĂN HÓA - TTXVN