Bài thơ hay về mùa đông

     
Thơ mùa đông là sự việc trải lòng thầm kín nhất của bé người. Nếu khách hàng đọc như thế nào đang đi tìm sự đồng hóa về trung khu hồn trong mùa ướp đông lạnh giá này thì đừng làm lơ chùm thơ ngày đông zerovn.net đã dày công sưu tầm sau đây nhé.

Bạn đang xem: Bài thơ hay về mùa đông

1. Top những bài thơ về mùa đông hay nhất

Mùa đông về có theo từng cơn gió bấc se lạnh khiến lòng tín đồ cô dơn. Hơn thời điểm nào hết, ta cần lắm một bờ vai êm, một vòng tay ấm để sưởi nóng mỗi mang lại vắng lạnh. đa số xúc cảm này đã được giữ hộ gắm qua những bài bác thơ về ngày đông hay tốt nhất sau đây.

*

Thơ về ngày đông hay nhất

Mùa đông về

Thơ: Lê Hoàng

Trời se rét mướt gió vờn len lỏi

Lòng tái kia nhoi nhói lặng buồn

Mưa chiều xối xả ...mưa tuôn

Đìu hiu quán bé dại ...cõi hồn chênh chao !

Ôm nỗi nhớ.. Nhị đầu biền biệt

Cách dặm trường da diết khôn nguôi

Ước gì cơn gió lả lơi

Dập dìu gửi lối quyện môi ấm nồng

Nhỏ mếm mộ ! ngày đông lặng lẽ

Qua trước thềm đìu hiu quẽ ghi nhớ nhau

Lòng anh một nỗi âu sầu

Âm thầm nhờ cất hộ đến nhỏ câu chân tình.

Nhỏ yêu thương hỡi ! mênh mông nỗi nhớ

Trái tim hồng một thuở khát khao

Giờ đây thấp thỏm thét gào

Quặn lòng thiết tha tình trao vẹn thề .

Ôi não nuột ! sơn khê bí quyết trở

Ở nhị đầu nổi ghi nhớ xót xa

Tình duyên nguyện thắm mặn mà

Dẫu lòng đứt quãng thiết tha chẳng sờn.

Đông sang

Mới mon mười đông đã đến rồi chăng?

Sao cái không khí lạnh đã về trên tuyến đường vắng

Mình yêu quý nhau mấy ngày thu thầm lặng

Mấy độ heo may nghiêng nắng nóng hắt qua thềm

Nay em về địa điểm phố cũ thân quen

Nơi dấu in cẳng chân mình hò hẹn

Chiều nắng nóng loang xung quanh hồ xao xuyến

Chiếc lá thanh thanh rơi xuống tiễn mùa thu

***

Đông về xong để ai cứ ngẩn ngơ

Bông hồng thắm đã chờ tín đồ đến hái

Chút mùi hương yêu cứ êm ả hoang hoải

Trong sân vườn tình nỗi ghi nhớ mãi cuồng si

***

Em cứ níu cho mùa thu mải mê

Vì sợ anh còn chưa kịp về địa điểm hẹn

Mỗi độ trăng tròn nhẩm ngón tay em đếm

Mong mang lại ngày chim én báo xuân sang.

*

Vì gió thổi lạnh quá yêu cầu tâm hồn xao xuyến

Hà Nội vào đông

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Hà Nội mùa này còn có lạnh lắm không

Gió bấc thổi chiều mùa đông qua phố

Cây bàng ngẳng nghiu mùa này lá đổ

Ai ngược đường đi trong gió chiều ni

***

Cô bán hàng rong chở thúng cúc chi

Nghe giờ rao bước chân đi lặng lẽ

Hà Nội trầm tứ bao đời vẫn thế

Khi xa rồi ta bắt buộc nào quên

***

Cũng chắc hẳn rằng vì thành phố hà nội có em

Cô bé nhỏ xứ Đông anh quen ngày đó

Như cúc hoạ mày môi hồng má đỏ

Cứ thẹn thùng dịp anh ngỏ lời yêu

***

Hà Nội mùa này cây đứng liêu xiêu

Muốn về bên cạnh em khi chiều đổ bóng

Ta trao nhau phần đa nụ hôn cháy bỏng

Lời yêu và lắng đọng sưởi ấm tình ta

***

Ở sài gòn thực tình cũng không xa

Nhưng trở về bên cạnh em chỉ là mơ ước

Tình cũ phôi pha chẳng sao lấy được

Không thể nào ta cù ngược thời gian.

Lá Mùa Đông

Tác giả: Thụy Anh

Người đi rồi… áo mùa thu khép lạiGiấu trong tà một ít nắng kim cương hanhBuồn của tôi rứa lá mọc trên cànhChưa rụng vội để chờ mùa thu khác

Chiều hiện thời cây đứng nghe gió hátNhẹ nhàng thôi mà hồ hết lá bi đát layTrời mùa đông có gấp vã hết ngàyLá gồm kịp đón một ngày thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắtGiấu vào hồn một biển cả nhớ mù khơiNgười đi rồi tôi white cả tay tôiChỉ sót lại một nỗi bi lụy chưa mất…

*

Chiếc lá mùa đông

Những ngày mùa đông

Mùa đông rồi anh được nghỉ ngơi phép không

Gió lạnh lẽo thổi qua hộ gia đình giá buốt

Trái sấu cuối mùa tối hôm qua rụng nốt

Mưa hồi chiều mái dột chẳng ai che.

Gian bếp bé dại anh sửa mọi ngày hè

Mùa đông về chẳng thể nào bớt lạnh

Nhà thiếu hụt anh bắt buộc vô thuộc hiu quạnh

Em cuộn mình đối diện với canh khuya.

Đêm mùa này sao kéo dãn lê thê

Nghe giờ dế nỉ non vườn vắng

Ngồi âm thầm đếm giọt cafe đắng

Khoảng trống nào mà lại chẳng chông chênh.

Nỗi nhớ làm sao sâu như những ngày đông?

Đêm Mùa Đông

Tác giả: Thụy Anh

Kìa, bông tuyết đang lượn là, hớn hởMời gọi ta trong vũ điệu muộn màngTrời buốt giá, tất cả gì cơ mà vui sướng!(Ta trót mơ nắng và nóng rồi đề xuất đâu thể đa mang!)

Gió chạy trên căn nhà những cách rền vangNhư bước chân những fan trời khiêu vũ múaNhư gồm tiếng dàn đồng ca muôn thuở:“Ơi, mùa Đông kinh gớm, diệu kỳ!”

Rượu cổ tích bong bóng tràn ly cổ tíchThảm tuyết dày tự thắp sáng vào đêmÁnh sáng lạnh nhưng mà sao trong trẻo lạĐôi mắt nhìn chợt hóa êm ả thêm

Những ai đang say giấc êm đềmCó mơ thấy tuyết vẽ hoa lên cửa ngõ sổ?Có rùng bản thân khẽ trong tương đối thởCủa mùa Đông bình thản, giá buốt lùng?

Nước đã kết băng trên khắp mặt sôngVạt rơm khô cuối vụ đặt trên đồngSớm mai ra vẫn trùm chăn bông trắngẤm áp ngủ vùi trong cả cả mùa băng…

Có mọi ai bỗng dưng thức giấc, bàng hoàngĐứng bên cửa nghe mơ hồ nước hạnh phúcMột mình thôi nhưng mà ngỡ đời thao thứcVìì bao điều thân thuộc không tên?

Bởi bởi vì đêm đề nghị không thể hát lênBởi bởi vì gió bắt buộc không đành tung cửaLồng ngực nóng vẫn khát vọng mởCho nhỏ nhoi bông tuyết giá đậu vào.

Xem thêm: Kênh Tin Tức Giải Trí - Kenh14: Tin Tức Giải Trí

Khi huyết trời trở lạnh, hơn bao giờ hết ta cần lắm hơi nóng của một bàn tay ấm, bờ vai êm. Một mình lạnh buốt trong tối đông dài hiu quạnh hiu lòng lại quay quắt queo trong trong nỗi lưu giữ đầy vơi.

Có ai hiểu mang đến nỗi lòng này? Thôi đành mượn lời thơ nói hộ tiếng lòng. Share cùng những bài thơ về mùa đông hay duy nhất trên đây hi vọng bạn vẫn tìm cho doanh nghiệp được bài bác thơ yêu thương thích.

2. Tập thơ tình ngày đông dạt dào xúc cảm

Tâm tư của không ít kẻ đang yêu đương luôn được ẩn che qua nỗi niềm về mùa đông. Mùa đông là mùa của yêu thương vì vậy thơ mùa đông về tình yêu vì vậy mà không ít đến như vậy. Thơ mùa đông về tình yêu luôn tràn ngập nỗi nhớ, bao gồm cả sự cô đơn đến kia tái, bi tráng rầu mang đến não lòng.

Đọc chùm thơ mùa đông nối sát với tình yêu lứa đôi zerovn.net sưu tầm sau đây để vơi bớt đi nỗi niềm đơn độc và lạnh mát nhé.

*

Thơ tình mùa đông

Mùa Đông với Em

(Kẻ Lãng Du)

Gió ùa về một mùa đông ngập phốChút ngày thu xếp lại khóm cúc vàngKí ức ấy lăn vào miền xa vắngĐợi mấy mùa sao bỗng nhiên thấy… mênh mang

Anh thương lắm mỗi một khi gió đông sangGửi nỗi nhớ cất cánh theo miền giá bán lạnhTrời góp rét để hồn thêm hiu quạnhCho mắt bi ai ngơ ngác trước mùa đông

Chợt hỏi lòng ta có nhớ fan không?Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớCơn gió xô giữ lại trong nhau tương đối thởCho riêng biệt anh riêng biệt một nỗi đợi chờ

Thành phố trở mình mặc áo mùa đôngThoáng rùng mình… em hiện giờ có rétCăn phòng ấm… giữa một ngày đông chếtĐợi em về… đan nắng nóng cho nhau!

Xa Em Mùa Đông

(Nguyễn quang Long)

Mùa đông đến gợi các nỗi nhớEm yêu thương giờ sẽ ở vị trí xaĐông mang cái lạnh thấu daMột mình mát mẻ mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi gồm biếtNhớ khi xưa thời tiết gửi mùaMùa đông gió rét rét lùaBên nhau anh quạt gió nghịch trêu em

Đêm lạnh buốt không em trống rỗngCho tim anh cơn mơ tan tànhAnh bi thiết thao thức tàn canhGửi vào nỗi nhớ để dành em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ướcBiết lúc nào mình được bên nhauMình anh cùng với trái tim đauCòn đâu lời ước, trước sau bình thường tình!

*

Bàn tay anh luôn bên cạnh sưởi ấm cho em

Nỗi nhớ Mùa Đông

(Liên Hương)

Hình như khá gió lạnh vềPhố khuya trở bản thân thao thứcCây bàng quấn khăn đỏ rựcRùng mình se sắt chân qua

Có một mùa đông đã xaTay đan trong bàn tay ấmBên nhau bước chân chầm chậmChuyện vui khinh khích giọng cười

Biết bao ngày đông qua rồiLòng vẫn nhớ mùa đông cũKỷ niệm một thời hoa đỏCòn đây góc nhỏ lặng thầm

Khẽ call mùa đông… mùa đông!Bỗng lòng chợt như ý muốn khócMàu sương làm sao rơi trên tócGiọt buồn nào ứ khóe mi?

Ừ rồi đông vẫn qua điRồi một mùa xuân sẽ tớiVà một tình xuân vời vợiCựa mình mặt khu đất hồi sinh!

ĐÔNG VỀ NHỚ EM

Thơ: Đức Trung

Chiều ni trời đưa sang đôngGió lùa se lạnh, nỗi lòng cô đơnNgồi buồn ngắm nhìn cảnh vật hoàng hônTừ trong thâm tâm khảm hoảng loạn nhớ em.

Mưa rơi tí bóc bên thềmNỗi niềm thương nhớ càng thêm dưng đầyMơ màng chú ý khói dung dịch bayNhớ em domain authority diết hầu như ngày cách xa...

Lời nguyền xưa của song taTình yêu nay vẫn khẩn thiết mặn nồngĐông về em tất cả nhớ không?Nụ hôn ngày ấy...môi hồng em trao.

Bên nhau tình cảm dạt dàoVòng tay ân ái ngọt ngào yêu thươngNay em xa cách dặm trườngTình anh mãi mãi...vấn vương vãi tơ lòng..!

*

Tự khúc mùa đông

ĐÔNG LẠNH NHỚ NGƯỜI 

Thơ: triệu phú Tình

Những bông tuyết rụng rơi lã chãĐậu vin cành white xóa màn đêmÁnh trăng lướt nhẹ qua thềmQuyện hòa giờ gió nhạc êm êm sầu

Đêm ướp đông lạnh canh thâu mòn mỏiNgóng chờ tín đồ đá sỏi cũng đauRa đi chưa bao giờ bao lâuTa thời vẫn đợi dẫu đầu trộn sương

Theo con nước sông tương tình cảmChảy xuôi dòng ai chống được đâyNiềm thương nỗi nhớ thêm dầyChẳng hề nhạt phai đong đầy mãi thôi

Ôi cuộc sống thường ngày nổi trôi vô địnhAi tương đối đâu toan tính làm cho chiHợp tung tan hợp phân tách lyĐược ngày hạnh phúc ta thì cứ vui

Đời sóng gió dập vùi bé tạoDù nắng mưa tốt bão ngập lòngĐỉnh đương chậm bước sẽ xongBình yên ổn khắc đến hoài mong ắt về.

ĐÔNG NHỚ 

Thơ: Võ Linh

Chiều xám mây nghe hồn sao bi thương bãNhớ một tín đồ tận mấy nẻo trời xaTrên mày ngoan là phần nhiều ngấn lệ ngàNhớ anh vượt sao nguyệt đà tạ thế dạng

Đông lạnh đầy niềm mong muốn dài vô hạnTrái sầu dâng đan mấy nhánh ngổn ngangGởi lời yêu thương trong cánh quạt mơ màngMà chỉ thấy lỡ làng khu vực bến đợi

Thuyền tình yêu mãi rời xa bến đợiNước xuôi mẫu dịu vợi mọi dòng trôiEm cùng anh tiếng ngược hướng nhau rồiNgày tương phùng mãi xa xăm anh hỡi.

Mùa đông về ta lại nhớ đến người xưa, nhớ những kí ức xưa. Giả dụ như ngày đông năm ấy được tay vào tay sánh bước cùng người trên từng con đường nhỏ, mùa đông thật nóng áp, ngọt ngào thì mùa đông này lại một mình anh/em đối chọi côi. Lòng tái tê khi nhớ về những ngày tháng bình thường đôi đó.

Xem thêm: Cách Khắc Phục " Rất Tiếc, Google Không Nhận Dạng Được Email Đó.

Những vần thơ tình trên đây là xúc cảm yêu thích của trái tim sẽ thổn thức trong tình yêu, trong nỗi nhớ tột cùng. đừng chậm tay lưu lại đến mình bài thơ hâm mộ bạn nhé ! 

3. đầy đủ vần thơ về mùa đông buồn, giá lẽo, cô đơn

Tiết trời lạnh mát của mùa đông luôn luôn thôi thúc bé người tìm tới sự ấm áp. Thật bi ai nếu như ngày đông không được bên cạnh những người mà ta yêu thương thương. Nhắc tới mùa đông là tín đồ ta lại ghi nhớ ngay mang lại nỗi buồn không thể giải tỏa cùng ai. Chắc hẳn rằng vì vậy mà lại thơ về mùa đông thường nối liền với nỗi nhớ, sự cô đơn, mất mát.